Sẽ không còn ai nhớ tới bạn sau 3 thế hệ.
Vậy nên, sao phải căng?
Tỉ lệ chết của tất cả mọi người đều là 100%.
Sau 3 thế hệ, chẳng còn ai nhớ bạn là ai, bạn có bao nhiêu tiền, hay bạn hạnh phúc như thế nào.
Vậy nên, mình tự hỏi: Sao mình phải căng?
Tuần qua mình đã tự làm khổ mình khi cố gắng vẽ ra một hệ thống lead gen hoàn hảo. Mình mất ngủ, mình lo lắng, mình quên cả việc tận hưởng một cốc trà ở quán cafe vào buổi sáng, trong khi đó vốn là thứ mà mình rất yêu thích.
Mình quên mất rằng business chỉ là một trò chơi.
Khi bạn hạ thấp kỳ vọng về "sự hoàn hảo" và chấp nhận rằng mọi thứ chỉ là thử nghiệm, bạn sẽ thấy đôi tay mình nhẹ bớt.
Những người đạt được thành công mà họ muốn, họ đơn giản là thử và sai nhiều hơn chúng ta mà thôi.
Một ví dụ mình cực kỳ thích là Pablo Picasso.
Trong suốt cuộc đời, Picasso đã tạo ra 15.000 tác phẩm khác nhau, nhưng chúng ta (hay ít nhất là mình) chỉ biết tới ông ấy nhờ 5 tác phẩm.
Nhìn lại chính những video mình đã tạo ra, chính bản thân mình thấy phần lớn là rác.
60% là những video mình không muốn xem lại, 30% là tàm tạm, không có gì đặc biệt. Chỉ có 10% trong số những video đã được mình tạo ra là những tác phẩm mà mình có thể tự hào về nó.
10%
Nhìn lại điều đó giúp mình nhận ra rằng điều quan trọng chỉ là chúng ta vẫn tiếp tục chơi, và những việc nhỏ bé hàng ngày, 90% sản phẩm của mình là để mài sắc kĩ năng và tạo nên 10% xuất sắc.
Mình vẫn làm việc chăm chỉ, nhưng không còn mang theo gánh nặng của sự sợ hãi.
Nếu bạn cũng đang thấy căng thẳng, hãy dừng lại 1 nhịp. Hít một hơi. Trái đất vẫn quay, và bạn vẫn đang làm rất tốt rồi.
Hope this helps!
Kai
